Pair of Vintage Old School Fru
Chị ơi em yêu chị
ắc, chẳng giống cái quán cà phê tẹo nào. Tôi bảo:

- Đây là đâu?

- Là nhà nghỉ ạ.

- Sao cậu đưa tôi vào đây.

- Vì em muốn chị là của em.

Tôi cho cậu ta một cái tát rồi chạy ra đường mặc cho cậu ta cuống cuồng lao theo. Từ đó, tôi không nhận điện thoại, không gặp cậu ta, mặc dù cậu ta đã nhắn tin: “Em xin lỗi chị, lúc đó em nghĩ rằng nếu em chiếm đoạt được chị thì nhất định chị sẽ phải lấy em. Lúc đó em hơi say nên hành động bừa bãi. Tha thứ cho em nhé”.

Tôi không bao giờ nói với cậu ta lời nào nữa. Cho đến một hôm, rất lâu sau thời gian cậu ta biến mất. Cậu ta đến, tay cầm tấm thiệp, mặt buồn rầu:

- Chị cố gắng đến nhé. Em chỉ cưới một lần trong đời thôi đấy.

Tôi gật đầu. 4h chiều chủ nhật, tôi bước ra khỏi cửa, đi dự đám cưới mà lại không trang điểm. Có gì vui kia chứ, tôi không cảm thấy mừng vì cậu ra không lẵng nhẵng bám theo tôi, cũng chẳng thấy vui vì ngày vui của cậu ta. Tôi đến vì nghĩa vụ, như lời cậu ta nói chỉ cưới một lần trong đời.

Đúng địa chỉ, nhưng sao không thấy dấu hiệu gì chứng tỏ ở đây diễn ra một đám cưới. Tôi cẩn thận xem lại thiếp mời, đúng là mời dự tiệc 4h ở địa chỉ này. Hay là cậu ta tổ chức ở một nhà hàng nào đó. Tôi đi qua cánh cổng có dàn hoa thiên lý thơm đến nao lòng, mùi hương phảng phất như rất xa mà lại rất gần gũi. Ở giữa nhà, cậu ra đã đợi tôi từ bao giờ, nụ cười lém lỉnh, ấm áp:

- Em chỉ lừa chị nốt lần này thôi, em thề đấy.

- Tại sao cậu cần phải làm thế.

- Nếu không em sẽ chẳng bao giờ gặp được người em yêu.

- Gặp rồi cuối cùng để làm gì chứ. Tôi đâu có sự lựa chọn.

- Hôm nay chị ở lại đây, ăn cơm tối với em, em sẽ trổ tài nội trợ, biết đâu chị sẽ cảm động mà thay đổi ý kiến chăng?

- Dù sao tôi cũng đã cắt cơm chiều rồi, thôi đành cho cậu một cơ hội vậy.

Bữa tiệc nhỏ đã chuẩn bị xong lung linh dưới ánh nến chứng tỏ cậu ta đã mất nhiều công sức cho cái ngày trọng đại và ít hy vọng này. Chúng tôi cùng ăn thật vui vẻ và dường như tôi quên mất rằng tôi đang có mặt ở đây là bởi một cú lừa ngoạn mục. Ăn xong tôi nhận việc rửa bát, ưu tiên cậu ra đã phải vào bếp rồi. Đang loay hoay với chiếc găng tay th
Trang:[<] 1,[2]