Anh Không Là Giấc Mơ
cách cậu cầm tay tớ. Tớ chấp nhận và chờ đợi một ngày cậu kể tớ nghe nhưng cậu thì… Nhưng thôi, có ý nghĩa gì nữa đâu. Tớ lại thấy có lỗi với người yêu của tớ khi nhắn tin cho cậu thế này rồi. Nhưng tự dưng nhớ… cái cách tớ nhớ về cậu chắc cậu hiểu… giống cái cách cậu nhớ về người ấy… Nếu cậu còn đi ngoài đường thì về đi nhé, lạnh lắm! Cậu vẫn không chịu nhắn tin lại cho tớ… người ta nói đúng, những người con trai có đôi bàn tay lạnh thường rất… rất vô tâm."
Không có tin nhắn đến tiếp nữa. Một năm rồi, cứ thỉnh thoảng Thảo lại nhắn tin cho Sơn như vậy, cũng chưa một lần Sơn nhắn tin lại, cũng không cần thiết phải đổi số điện thoại. Như thế có lẽ lại hay, Sơn có thể biết được Thảo đang có cuộc sống vui vẻ với một người bạn trai mới, ân cần hơn, ấm áp hơn và tất nhiên là toàn tâm toàn ý yêu Thảo. Có lẽ khoảng thời gian Thảo và Sơn bên nhau đã có cái bắt đầu sai lầm. Từ cái ngày cắm trại lớp 12, đang đứng nhìn mọi người chạy quanh đống lửa, có một cô bạn bất ngờ chạy đến cầm tay kéo Sơn vào hòa đám người náo nhiệt ấy. Một thằng con trai được một đứa con gái cầm tay, bàn tay ấy ấm tự nhiên hay vì lửa mà ấm, Sơn không nhận ra nổi nữa, chỉ có cảm giác lại như có một cuốn sách mỏng đập vào đầu… nhưng vẫn chưa hết mơ ngủ… để rồi sau đó, một tình cảm nào đó – có lẽ gần giống với tình yêu - được nảy sinh. Sơn đã từng đưa bàn tay lạnh chạm nhẹ lên má Thảo để khiến cô bé giật mình rồi Sơn tự ngẩn ngơ: Có ai đang làm như thế này với Hạ Băng không??? Rồi Thảo cũng nhạy cảm nhận ra những điều khác thường ấy ở Sơn. Cũng khó mà có thể giấu được mãi, kỉ niệm như một tảng đá giữa sa mạc. Người ta cố phủ cát lên nó để quên đi, nhưng chỉ cần một cơn gió khó thổi qua… kỉ niệm vẫn ở đó với một vị trí không suy chuyển được. Vậy là chia tay...
Gió lạnh quá… sắp đến bến xe bus để về nhà rồi, ngồi trên xe bus chắc ấm hơn nhiều. Ngồi trên xe bus, rồi nhìn qua cửa kính ngắm Hà Nội cũng là cái thú vui hơi quái đản của Sơn, Sơn thấy tự hào vì tìm ra cái điểm nhìn để ngắm Hà Nội có một không hai như thế. Từ xa nhìn về phía xe bus, Sơn thấy có hai người đang đứng đó, xa và tối quá Sơn không nhìn rõ mặt. Bất chợt, Sơn thấy một người đập một cuốn sách vào đầu người kia v
Trang:
[<] 1,
2,[3],
4,
5,
6