Teya Salat
Anh sẽ trở về
ạt nhẽo và lạnh lùng đi mất. Không còn cái vỏ bọc bên ngoài trái ngược với con người bên trong của mình nữa. Anh quyết định mỗi ngày sẽ đến săn sóc nó, đến khi nào nó tỉnh lại… Nhưng sao lâu quá, đã một tuần trôi qua mà nó vẫn chưa tỉnh lại, những hy vọng mong manh của anh đến tận bây giờ gần như vụt tắt, anh bắt đầu tuyệt vọng… Anh đã tự trách bản thân mình vì đã sống như thế, vì cứ trốn tránh, chui vùi trong cái vỏ ốc vô hình do chính mình tạo ra… Giá như ngày ấy, anh  nói với nó những tình cảm mà anh dành cho nó nhiều như thế nào, thì giờ đây… chắc sẽ không đến nỗi thế này.
Quang trở nên bất lực và yếu đuối, hôm ấy đã là ngày thứ bảy, bảy ngày nó nằm trên giường bệnh bất động, bất tỉnh. Buổi chiều hôm ấy, anh ngồi cạnh giường nó, anh nắm lấy đôi bàn tay nó, rồi bỗng gục đầu xuống, nước mắt giàn giụa rơi ướt đẫm đôi gò má, đây là lần đầu tiên anh khóc… từ sau cái chết thảm thương của cha mẹ anh. Anh lo sợ, nỗi lo sợ lại bị mất đi một người quan trọng duy nhất còn lại của cuộc đời mình. Và cũng vì thế, những nỗi đau cứ dồn nén vào lòng anh, cho đến hôm nay nó dường như đã đầy và không thể nào chất chứa thêm được nữa, điều gì cũng có một giới hạn nhất định cho riêng nó và anh cũng chỉ mạnh mẽ đến thế! Anh sẽ suy sụp nếu nó không tỉnh lại, chỉ nghĩ đến đó thôi là nước mắt anh cứ tuôn, cứ tuôn… như một đứa trẻ vậy. Anh trở nên yếu đuối trước những gì đập vào mắt. Nó vẫn chưa tỉnh lại!
Vài tiếng đồng hồ trôi qua… rồi màn đêm cũng buông xuống, cả ngày Quang đã không ăn uống gì, anh chỉ ngồi nhìn nó mà chờ đợi. Chẳng biết chờ đợi nó tỉnh lại hay chờ đợi chính nỗi đau trong anh đang ngày càng ngấm sâu như gần kề cái chết. Tất cả chỉ để tìm lại một ánh mắt trìu mến, một nụ cười thân thương của cô bé bướng bỉnh và ngốc nghếch của ngày nào… Trong cái hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng, anh lặng đứng nhìn nó… Bỗng, những ngón tay của nó cử động. Ôi! Thế là một tín hiệu đáng mừng đã đến! Anh vội vàng, hối hả gọi bác sĩ, sau 20 phút đợi chờ kết quả bệnh tình của nó, anh vừa mừng vừa lo, cái cảm giác hỗn độn làm anh rối trí, anh ngồi chờ mà trong lòng cứ thấp thỏm không yên…
Và rồi giây phút mong đợi của anh cũng đến, bác sĩ nói rằng nó đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng sức khỏe nó
Trang:[<] 1,2,[3],4,5,8