Anh Không Là Giấc Mơ
ước mắt vì “hoàng tử Ảo” rồi. May là cái Thu ngủ rồi không chắc Băng lại bị Thu nói “hâm” vì khóc vu vơ thế này… gần một năm rồi ở Hà Nội, sao Băng vẫn chưa gặp người ấy.
Một ngày chủ nhật, lớp Băng rủ nhau đi dã ngoại ở bãi sông Hồng. Băng đã từng đến đây rồi. Chỉ cần nhìn thôi đã thấy rất quen thuộc. Băng cầm máy ảnh cứ bước đi như có một ái đó đang gọi. Nam thấy thế, kéo Băng lại:
-Đi đâu thế? Đi cùng đoàn không lạc.
-Không lạc được đâu, quen lắm. Tớ đi chụp ảnh một vài chỗ thôi.
-Ừ.
Nam buông tay, từ khi quen Băng, chưa lần nào Nam thấy Băng có sự vội vã hối hả đó. Nam nhận ra dù yêu Băng nhưng vẫn có một phần nào đó trong Băng Nam không hiểu được. Với Băng, Nam có cảm giác Nam không thể bước sóng đôi mà chỉ có thể dõi theo từ đằng sau, đúng… từ đằng sau thôi.
Chân bước đi, Băng có cảm giác tim mình như đang dồn dập đập, tiếng nói nhỏ nhỏ chân thành “tớ thích Băng” vang lên trong đầu khiến bước chân Băng bước mau hơn như một quán tính mà không biết đi đâu. Rồi ngỡ ngàng, Băng nhận ra mỏm đá nhô ra sông- mỏm đá không biết đã bao lần hiên ra trong tâm trí Băng, nhưng không có ai ở đó cả. Nó chạy đến chỗ mỏm đá, đưa tay lên chạm vào nó. Đúng rồi, đúng là cảm giác này:
-Cậu có tin là đá có trái tim không?
-Tớ không biết, có không?
-Đặt tay lên xem. Thấy không?
-Không thấy.
-Phải áp má vào đá và nghe như thế này này… đó cậu cảm nhận thấy gì không?
-Có thấy. Đá chạm vào mặt, lạnh lạnh như tay cậu ấy…
Dư âm từ đâu vang lại trong đầu Băng khiến nó muốn nổ tung. Bất chợt, Băng thấy một chiếc vòng cỏ đặt trên mỏm đá… cỏ còn tươi như vừa mới kết. Nhịp tim loạn xạ khiến Băng thở dốc, Băng nhìn quanh… muốn gọi tên một ai đó… nhưng Băng không thể nhớ ra. Nam giật mình khi thấy Băng khóc, cậu đến bên cạnh khẽ vòng tay ôm qua vai Băng khẽ nói:
-Không sao, có tớ ở đây mà.
Được một lát thì Băng lấy lại bình tĩnh, không khóc nữa. Nghe tiếng Thu gọi từ đằng xa, Băng lau nước mắt mỉm cười chạy về phía lớp, Nam nhìn theo, lại lẳng lặng bước theo…
Sơn nhận ra mình để quên chiếc vòng cỏ ở mỏm đá, gõ nhẹ đầu nhắc mình đãng trí rồi bước quay lại. Nhưn
Trang:
[<] 1,
4,
5,[6]