Snack's 1967
Anh sẽ trở về
biết nó sẽ ra sao đây, nhỡ… cuộc phẫu thuật không thành công thì sao? Không không! Nhất định sẽ thành công, sẽ thành công mà, nó sẽ sống và hạnh phúc bên người  mà nó yêu trong khoảng thời gian còn lại của cuộc đời… Mọi điều tốt lành sẽ đến với nó mà…
Kia rồi… cánh cửa lạnh lùng cuối cùng cũng mở ra, cuộc phẫu thuật kết thúc, nhưng phải chờ xem kết quả thế nào đã, không biết là nó đã nhìn thấy lại được chưa… Từng ngày trôi qua, nó phải chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi một mình.
Đến ngày tháo băng, trong lòng nó cứ thấp thỏm, lo sợ. Nó đã đặt rất nhiều niềm tin vào lần phẫu thuật này, một phần vì tình yêu nó dành cho Quang và một phần niềm tin anh truyền cho nó… Và thế là niềm tin đặt hết vào sự chờ đợi đã không phụ lòng nó, nó đã nhìn thấy, nó vui sướng không tả nổi, một niềm vui bất tận, khiến nó xúc động rơi nước mắt…
Nhưng kì lạ thay… từ sau cái ngày nó bắt đầu phẫu thuật thì không thấy Quang đâu nữa. Anh đi biệt tăm, biệt tích không nói trước với nó một lời nào… Chỉ nhờ một người bạn gửi cho nó lá thư, anh viết: “Ngốc ạ! Khi em đọc được những dòng chữ này của anh, anh rất vui vì em đã bình phục trở lại, vậy là từ nay em có thể sống một cuộc sống yên vui, hạnh phúc rồi. À, chắc em đang tò mò và lo lắng cho anh lắm có đúng không? Anh đoán là em đang rất muốn biết anh đang làm gì, ở đâu. Nhưng em yên tâm, anh chỉ sang Mĩ một thời gian để thăm ông của anh ở bên ấy sống thế nào thôi, có lẽ sẽ lâu lắm anh mới về. Anh xin lỗi em vì chuyến đi đột ngột này, nhưng em đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng đến sức khỏe. Từ nay không có anh bên cạnh để chăm sóc và lo lắng cho em nữa, em phải tự lo cho bản thân  mình đó có biết không? Phải sống cho thật tốt và không được buồn đâu nhé! Anh hứa với em… một ngày nào đó, anh sẽ trở về!”
Nó đọc xong lá thư mà nỗi buồn dâng kín lòng… Nó có cảm giác không hay với những dòng chữ mà Quang viết để lại cho nó... Chỉ là về Mĩ thăm ông, sao anh lại viết cứ như là sẽ không bao giờ được gặp lại nhau nữa… – Nỗi hoài nghi đó cứ tồn tại trong tâm trí của nó, nó bồn chồn, lo lắng, nó tìm mọi cách để liên lạc cho anh nhưng vô ích! Nó định thần lại và tự an ủi với lòng mình" “Anh ấy chỉ sang Mĩ thăm ông thôi mà, mày suy nghĩ nhiều quá rồi đấy!” - Mỗi ngày, nó t
Trang:[<] 1,5,6,[7],8